lời con đường quê

tôi, con đường nhỏ chạy lang thang⁣
kéo nỗi buồn không dạo khắp làng⁣
đến cuối thôn kia hơi cỏ vướng⁣
hương đồng quyến rũ hát lên vang⁣
 ⁣
từ đấy mình tôi cỏ mọc đầy⁣
dọc lòng hoa dại ngát hương lây⁣
tôi ôm đám lúa, quanh nương sắn⁣
bao cái ao rêu nước đục lầy⁣ ⁣

những buổi mai tươi nắng chói xa⁣
hồn tôi lóng lánh ánh dương sa⁣
những chiều êm ả tôi thư thái⁣
như kẻ nông phu trở lại nhà⁣ ⁣

tôi đă từng đau với nắng hè⁣
thịt da rạn nứt bởi khô se⁣
đã từng điêu đứng khi mưa lụt⁣
tôi lở, thân tôi rã bốn bề⁣ ⁣

chia sẻ cùng người nỗi ấm no⁣
khi mùa màng được, nỗi buồn lo⁣
khi mùa màng mất, tôi vui cả
⁣với những tình quê buổi hẹn hò⁣

tôi sống mê man tránh tẻ buồn⁣
miệt mài, hể hả, đắm say luôn⁣
tôi thâu tê tái trong da thịt⁣
hương đất, hương đồng chẳng ngớt tuôn...⁣


Tế Hanh (1921-2009) là một nhà thơ Việt Nam thời tiền chiến, quê ở tỉnh Quảng Ngãi,một vùng đất ven biển, phong cảnh hữu tình.

Comments

các bài khác

inner peace

at 35, i’ve come to realize that all this time i might have had two blind spots about inner peace.…

chuyện lãnh cung

Cuối tuần này không có ai "đặt lịch" tới lãnh cung của mình. Thế là mình nằm dài cả ngày…

thường an

Có một dạo trên facebook rộ lên phong trào chia sẻ các đơn hàng khó đỡ trong giang hồ. kiểu như kh…
Read more